Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhật ký của Bill. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhật ký của Bill. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 21 tháng 8, 2014

Quang Minh - bước chuyển mình.

Quang Minh - bước chuyển mình.

Hôm nay đã sang một tuần mới, điều đó có nghĩa những ngày nghỉ dài đã qua và bắt đầu một chặng đường rèn rũa Quang Minh học hành một cách nghiêm túc được bắt đầu. Mẹ đã “nóng”như thế nào khi con không tập trung, mẹ đã “la hét” như thế nào khi con từ một cậu bé thông minh, nhanh nhẹn bỗng trở nên “ngây ngô”. Mẹ biết càng nóng tính,càng quát mắng thì con lại càng “ngu dại” hơn, vì thế từ nay mẹ sẽ cố gắng hết sức để “lạt mềm buộc chặt” với con.
6năm một hành trình, mỗi bước chuyển mình của con luôn có Ba mẹ.
Một ngày hè nóng bức giữa tiết trời Hà nội ngột ngạt mà nhất là trong khuôn viên viện C trung ương thì ngạt thở bởi sự quá tải bệnh nhân, người người chen chúc nhau, tiếng các mẹ kêu rên làm không khí trong phòng chờ sinh càng thêm căng thẳng. Mẹ đã cố gắng kiên nhẫn để sẵn sàng chào đón con, và khoảnh khắc ấy đã đến lúc 13h20 phút ngày 19/07/2007 con đã cất tiếng khóc đầu tiên. Mẹ mừng và hạnh phúc khi mắt nhìn chỉ còn lờ mờ khuôn mặt con nhưng vô cùng hạnh phúc với những giọt nước mắt lăn theo bởi con trai mẹ đây rồi.
Bao nhiêu vất vả tan nhòa mỗi khi thấy con bước sang một giai đoạn mới, thấy con lẫy, thấy con bò rồi khi con chập chững bước đi, mẹ và Ba đều nhớ như in khoảnh khắc đầu tiên con tự đi trên đôi chân mình mà không cần bàn tay Ba mẹ, vừa buồn cười lại vừa đáng yêu. Mẹ là người vất vả nhất nhưng cũng là người thiệt nhất vì sau thời gian dài con gọi Bà, gọi Ba mới gọi Mẹ (có lẽ phát âm khó hơn chăng?) cảm giác rưng rưng khi được con cất tiếng gọi “Mẹ mẹ” đến bây giờ nghĩ lại vẫn thấy thổn thức trong lòng. Mẹ là người khá bình tĩnh và chịu đựng rất tốt những đêm con thức ê a đến gần sáng (đây liệu có phải là lý do khiến giờ lưng mẹ bị gù :D) những bữa ăn vừa ăn xong là nôn trớ hết, những lúc môi tím vì hen phế quản, những chu kỳ đều như lịch được cài đặt sẵn 3tuần/trận ốm, rồi lúc con bị gãy đôi cánh tay … mẹ đã nâng niu và chăm con bằng tất cả sinh lực của mình.
Mỗi nấc thang đều để lại những dấu ấn khó phai và con luôn mang đến cho Ba mẹ niềm tin, tự hào, đong đầy  cảm xúc hạnh phúc. Cứ ngỡ con đi lớp sẽ ốm, sẽ khóc, sẽ không ăn … nhưng những nỗi lo phiền ấy tan biến bởi không đến mức như Ba mẹ lo lắng,con khá ngoan và thích nghi tốt, đó là giai đoạn đầu tiên con tham gia vào môi trường xã hội. Mặc dù cũng có những lúc cô giáo phê bình và có những lúc cô khen chuyện học tập và nhận thức của con, nhưng mẹ cũng không đánh giá cao hay đề cao gì cả, mẹ vẫn để con chơi thoải mái, quan điểm rất rõ ràng là không ép con học hành quá sớm, đấy chính là lý do mẹ chuyển trường từ Việt Pháp sang Ban Mai cho con. Ở trường nào các cô cũng phê bình con hiếu động và không tập trung, tuy nhiên quan trọng là con vẫn biết sợ, vẫn biết nghe lời, với mẹ thế là đủ. Mẹ cũng đã cảm nhận con là người thông minh nhưng kém tập trung, chỉ những gì con thích thì con sẽ nhớ rất nhanh nhưng nếu không thích thì có dạy nữa dạy mãi con cũng không ghi nhớ được.
Sự thiếu tập trung ấy đang làm cho mốc chuyển mình của con ngày hôm nay khiến mẹ chưa vui, mẹ không còn cảm giác hân hoan như những lần trước mà thay vào đó là ngổn ngang lo lắng. Mẹ chưa nhìn thấy ở con một sự tự tin nào cho việc chuyển mình này, con bớt nghe lời mẹ, con làm những điều con thích nhiều hơn, con hiếu động hơn và con vẫn kém tự tin khi tham gia một môi trường mới. Ngay hôm qua thôi, mẹ đưa con đi học Tiếng Anh mà con quá nhút nhát không dám bước vào với lý do "toàn các bạn lạ v.v…", nhưng khi vào rồi con học rất tốt và rất thích học. Mẹ mong con mạnh mẽ hơn, tự tin hơn và tập trung để có được những bước đầu trong sự nghiệp học hành thật chắc chắn. Hãy mang đến cho mẹ niềm tin, niềm vui và hạnh phúc ở cái mốc quan trọng tiếp theo này nhé, mẹ không quá kỳ vọng đến mức TỰ HÀO để làm khổ con đâu nhé con trai!


Bão ''Chướng" ập đến

Bão ''Chướng" ập đến

Phải làm thế nào với Bill bây giờ? Mình hết kiên nhẫn mỗi khi đối mặt với Bill thật roài.
Hồi ngoài gần 4 tuổi, mình cũng stress và than vãn nhiều thì các bác bảo “chịu khó, qua tuổi này là biết vâng lời”, Uh  thì mình cứ nghĩ thôi thì đành chấp nhận để qua “mùa gió chướng”. Ấy vậy mà bây giờ cũng gần 5 tuổi rồi, không còn là gió nữa mà là “bão” giật cấp mạnh chứ không phải bình thường nữa rồi các bác ạ.
Mình không kỳ vọng nhiều nhưng cứ mỗi lần thấy cô giáo than là lại stress, nào là: “Con hôm nay lười ăn lắm, ngồi học không tập trung, ngồi viết cô cứ luôn mồm nhắc, viết được một chữ là lại ngó nghiêng bạn này bạn khác …….” Nói chung là nhiều Comment về con khiến mình suy nghĩ nhiều.
Mà thật ra về nhà cũng vậy, ăn lười xúc với đủ lý do, rồi nhai nhệu nhạo được tí thì kêu “đau bụng” … Thôi thì, ăn thì ăn không ăn thì đói, mình cũng hết kiên nhẫn để nịnh hay để dỗ dành vì 5 tuổi rồi cơ mà.
Nói về cái chuyện học ở nhà cũng vậy, cứ ngồi vào bàn học thì nào cũng có cảnh “bạo hành trẻ em” và nước mắt. Mình thì cũng không muốn ép con phải học, nhưng nhiều lúc con hứng chí bắt mình dạy học, dạy viết. Nhưng khi ngồi vào thì nào là “khát nước, đau tay, con thích viết chữ này, thích tô số kia…” và kết quả là chả làm được việc gì. Ngay đến việc dạy con chữ cái, đọc đến 10 lần khi đảo ngược lại cũng chả nhớ là chữ gì. Mà mình đâu có tham, cũng chỉ dạy 3 chữ thôi vậy mà thế đấy. Có những chữ ở lớp thấy ngồi tô tô vẽ vẽ, về nhà mình hỏi cũng chả biết là chữ gì. Mình cũng thấy ngạc nhiên với cách dạy của các cô, con chưa thuộc mặt chữ đã bắt tô với viết, tô theo khuôn hình thôi hay sao ý nhỉ?
Bill có chậm không? Điều này không biết phải đánh giá như thế nào. Nhận biết rất nhanh, nhưng sao mức độ tập trung kém thế nhỉ, khiến cho tất cả mọi việc kéo theo có kết quả không tốt. Lại thêm cái tính nghịch lẩn mẩn và lề mề nữa, hic nhiều lúc mình chỉ muốn hét lên và chán Bill lắm ý. Sáng nào cũng như sáng nào, la hét ầm nhà mới nhấc được người ra khỏi giường, đến lúc vào nhà vệ sinh đánh răng thì nghịch hết cái này cái khác 15 phút chưa làm được 1 việc gì. Trời ơi! Ba mẹ cứ mắng là cãi lại, là lý do … chưa quát nước mắt đã vòng quanh, mình càng mắng thì càng đứng nhìn mình chằm chằm….Ghét nhất là đòi gì phải đòi bằng được, không được là dậm chân, uất ức, khóc lóc và lèo nhèo dai như đỉa, tất nhiên kết quả vẫn là “không” vì không thể khủng bố tinh thần Ba mẹ mà “đòi là được” được.
Hỏi mình có chiều con không? Hic mình tự nhận mình là “mẹ mìn”, chả chiều chuộng gì đâu, vậy mà không sợ mình. Nhiều lúc mình thấy bất lực quá và loay hoay không biết phải làm thế nào với Bill?

NHỮNG NGÀY ĐÃ QUA

NHỮNG NGÀY ĐÃ QUA

Những ngày này gần như là những ngày cuối cùng của năm rồi, một năm qua đi với nhiều thăng trầm, nhưng có 1 điều mình luôn tự hào đó là HẠNH PHÚC. Mình viên mãn với một mái ấm nho nhỏ, ở đó có tiếng quát tháo – la hét, đánh đập dã man và cũng cả những giây phút giây yêu thương nồn nàn, thắm thiết.
Sao lại có thảm cảnh dã man?
Là những khi bạn Bill nghịch ngợm quá đà, hay những khi bạn ý mít ướt vì một điều vô cùng đơn giản mà không tự giải quyết được.
4,5 tuổi nhưng cực lười trong việc tự ngồi ăn, lúc nào cũng phải kè kè Ba hoặc mẹ bên cạnh để quát, để nạt và thêm cả dọa dẫm. Có những hôm ngồi ăn đến khổ: mắt long lanh, mồm chệu chạo … nhai miếng cơm có đến cả 5 phút đồng hồ chưa nuốt được.
4,5 tuổi bạn ý cực kỳ lười học và kém tập trung. Ba mẹ nhiều lúc cũng sốt ruột và lo lắng về chứng “tăng động giảm chú ý”, cũng sợ hồi bé bạn dùng dự phòng hen nên để lại 1 chút tác dụng phụ của thuốc không? Nói chung lo thì nhiều nhưng đôi khi nghĩ lại “con mình vẫn ngoan chán, vẫn biết sợ, vẫn có giới hạn” … đâm ra chợt nghĩ Ba mẹ bị tự kỷ khi nghĩ con “tăng động” hahaha, nhưng vì dòng máu phù thủy sẵn có nên mẹ thỉnh thoảng vấn hét ra lửa với bạn ý.
4,5 tuổi mà cứ khóc huhuhu… mỗi khi bị em tranh đồ chơi, làm anh khó lắm, phải đâu chuyện đùa? đôi khi chơi game 1 mình thua cũng khóc.
Là những lúc mải chơi chạy băm bổ lao vào em bé, để rồi có tiếng khóc thất thanh khiến Ba mẹ tim đập chân run mà lao đến đỡ em và không tránh được những cái hét ra lửa phun vào bạn ý.
Rồi những khi đóng sầm cửa trốn em, không cho em chơi chung, làm Ba mẹ mắt tròn xoe lo sợ “có đứa kẹt tay”.

Không chỉ có đứa bé mà đôi khi cả “đứa” lớn cũng làm cho nhau gào lên la hét. Cái này thì cũng thường xuyên không kém đâu nhá. Tất cả đều xuất phát từ bệnh lười của mỗi “đứa” mà thôi, rồi mỗi khi hai đứa bé có ốm đau, hai đứa lớn cũng lại đi ra đi vào bất đồng quan điểm gì đó, cũng gầm gừ nhau luôn … nói chung việc vung tay vung chân là không tránh khỏi. Nhà này “Dã Man” lắm ….. hehehe, mà thấy thiên hạ họ đồn nhà mình là “Vũ Thê”, hic phản ánh đúng bản chất của phù thủy nhà mình.

Rồi yêu thương mang đến
Yêu lắm mỗi khi Bill nói những câu người lớn đến Ba mẹ đều ngỡ ngàng, giật mình vì không nghĩ con lại nói được những từ như vậy. (hic can tội lười của mẹ nên lúc này chả nhớ được hết). Bill còn nhỏ nhưng sống rất tình cảm, biết yêu thương mọi người, các em bé, các cụ già và đặc biệt lúc nào cũng hướng đến Ông Bà (nhưng thiên vị lắm nhé, lúc nào cũng Ông bà nội thôi à).
Nếu ai đó hỏi “Bill yêu Ba hơn hay yêu mẹ Hơn” câu trả lời không bao giờ là Ba hay Mẹ mà sẽ là “Con yêu cả gia đình”, nếu nhấn mạnh lần nữa thì Bill vẫn khăng khăng “Con yêu cả Ba và Mẹ”. Còn nếu hỏi sao lại yêu cả gia đình sẽ nhận được lời giải thích: “Con yêu Ba, con yêu Mẹ, yêu em Na, yêu Bà Hiên, yêu ông Bà nội…”. Đừng nghĩ Bill tham nha, mà là thật đấy, bạn ý sống tình củm lắm mờ.
Có hôm Ba Long hỏi “Bill dũng cảm giống ai?”, mình tin chắc rằng Ba Long đang hướng Bill đến những Anh hung trái đất. Nhưng Bill trả lời rõ ràng “con dũng cảm giống Ba Long”. Hahaha … có người lịm tim vài giây là cái chắc, vừa bất ngờ vừa sướng thì làm sao mà không lịm tim cho được cơ chứ nhỉ?
Là những lúc Anna lao ra đón Ba hoặc mẹ hớn hở, giang rộng tay ra để đòi được bế dù Ba/mẹ chưa bước trọn 2 chân vào nhà. Yêu lắm cái cô bé tí teo nhưng mà vui vẻ, bala balo suốt ngày. Nếu được hỏi “yêu ba/mẹ/bill không?” câu trả lời là “Có” với nụ cười tít mắt trên khuôn mặt rạng rỡ của con. Và nếu như có hỏi “Có ghét Ba/mẹ/bill không?” thì câu trả lời cũng là “có” với một tâm trạng hồ hởi y như vậy. Đó là những phút giây cả nhà cười như nắc nẻ với nhau và con gái bị hôn, bị thơm tẹt cả hai má. Rồi những hôm con gái ăn ngoan, ngủ ngoan, cái má xinh xinh ửng hồng, và líu lo ca hát “bà ơi bà…”. Mặc dù con nói chưa được nhiều, chỉ là 1 đến 2 chữ thôi vì thế mỗi khi mẹ hát sẽ nhường lại chữ cuối mỗi câu để con hát. Trộm vía con cũng đã thuộc được vài bài rồi đấy” Bà ơi bà này, Cả nhà thương nhau này, Bé bé bồng bong này…”
Thêm những lúc hai đứa lớn quấn quít chăm sóc nhau từng ly từng tí một, đưa đón nhau đi làm. Khúc khích với những tin vui, đôi khi là mạnh mẽ kéo đứa nào đang xuống dốc. Những phút giây yêu thương, bao bọc, lãng mạn lượn lờ phố xá với nhau để refresh lại cuộc sống với nhiều bộn bề lo lắng, để cùng nhau xây dựng một mái ấm bền vững và đầy đủ cho các con.
Tết sắp đến rồi, tết nay nghèo hay sang vậy ta????

Lưu nhật ký

Láu táu

Đã qua cái tuổi cần phải chăm bẵm bón từng thìa cháo, nịnh từng thìa cơm rồi, Bill giờ cũng không phải là đứa phàm ăn lắm nhưng thôi cái chuyện ăn uống giờ mẹ xếp vào sau chuyện học hành. Đến tuổi phải học, phải biết cách tập trung không nhiều nhưng cần phải thành thói quen. Nhưng có vẻ nan giải vụ này quá, mẹ biết tính cách con cả thèm chóng chán, không kiên nhẫn và chắc chắn cũng là 1 cu cậu rất nôn nóng. Khi làm bất cứ 1 công việc gì con cũng chỉ cố gắng được 1 tí, loay hoay mà không được là bỏ luôn. Cũng như việc con thích 1 món đồ chơi nào đó, con chơi thấy đủ là hết giữ gìn, là làm hỏng chứ con không nâng niu và ý thức cất giữ đâu.

Hôm  trước cô giáo có nói, Bill học không tập trung chị ạ, con vẫn chưa nhớ được mặt chữ và mặt chữ số. Mẹ thoáng nghĩ lớp 3 tuổi đã bắt học chữ cái rồi ah? Cô giáo nói cũng chỉ mới học vài chữ và vài con số thôi mà.

Mẹ về dùng luật quân đội để xử lý Bill

Mẹ: Bill sao con ngồi học không tập trung?
Bill: Con ngồi học thì mắt con nhìn sang trái này, nhìn sang phải này.
Mẹ: :)) cắn bụng không cười để còn quát tiếp. Sao ngồi học lại nhìn lung tung?
Bill: Con con con nhìn các bạn.
Mẹ: Cô giáo nói con không thuộc bài, cứ láu ta láu táu là thế nào?
Bill: Tại con vẽ chệch choạc ra ngoài.

Hahahaha..... mẹ thì cứ sôi lên, con thì cứ ung dung trả lời và vẫn cái thái độ không tập trung.

Help me!!!

Tình hình này chắc chắn lúc đi học cũng vậy, cứ láu ta láu táu nghịch ngợm và không tập trung thôi. Mẹ không đòi hỏi con phải thế này thế khác, mẹ không ham thành tích nhưng mẹ muốn con rèn luyện tính kiên nhẫn và bình tĩnh.

Mẹ cứ sốt ruột, nhưng Ba thì lại có vẻ bình tĩnh hơn, Ba cứ động viên mẹ "Con láu táu giống Ba ngày trước, Ba cũng học như cưỡi ngựa xem hoa nhưng lúc nào cũng là No.1 của lớp". Uhm thì hi vọng con giống Ba nhỉ?