Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhật ký Anna. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nhật ký Anna. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 21 tháng 8, 2014

Cảm xúc vỡ òa của con gái.

Cảm xúc vỡ òa của con gái.

Những chuỗi ngày dài bỏ qua những câu chuyện vui dí dỏm của các con, nhiều lúc muốn nhớ lại mà không nhớ được cụ thể. Vì thế từ hôm nay mẹ sẽ quyết tâm mỗi ngày một mẩu chuyện ngắn về hai đứa sau mỗi tối sum vầy cho đỡ hối tiếc :D

Cuối tuần vừa qua là một trải nghiệm cực kỳ khó khăn cho Ba mẹ vì đã để hai con ở nhà và lên đường đi xa. Chia tay các bạn mà thương ghê, cả hai chạy ra tận thang máy ôm Ba mẹ và mếu máo, nước mắt tuôn chảy mà cứ ngậm ngùi không dám theo, không mè nheo nên mẹ lại càng thương hai anh em.

Đó không phải là một chuyến đi chơi nhưng thật là khó và cả đêm mẹ ngủ không được, cứ thấp thỏm lo không biết Xuân An lúc đi ngủ có khóc không? Đêm trở mình không sờ thấy cái Tai của mẹ có hờn không? …. Nhắn tin cho cậu 3 tin nhắn không thấy trả lời khiến mẹ càng không yên tâm, bực lây sang cả cậu vì lúc nào cũng người một nơi máy một nẻo.

Sáng gọi về Cậu bảo các con ngoan, vậy là mẹ yên tâm lên đường cho một ngày chủ nhật gần biên giới. Tối về các bạn lao vào ôm và hôn hít cứ như đã cách xa cả tuần chứ không chỉ là 1 đêm ngắn ngủi, yêu hai đứa ghê ý. Rồi thi nhau kể tội, kể lỗi của nhau ở nhà với mẹ.

Anna : Mẹ ơi, tối hôm qua anh Bill khóc, con bảo không phải khóc Ba mẹ đi làm xong việc là về có gì mà khóc.

Bill: Tại con thấy nhớ Ba mẹ quá, vì con yêu mẹ mà :D

Con gái mẹ lại ngoan đến bất ngờ và bản lĩnh khiến mẹ ngạc nhiên lắm ý, còn Bill thì vẫn thường như thế, lúc nào cũng là “nhớ” là “yêu” :D

Thời gian buổi tối qua vèo vèo sau câu chuyện mẹ đọc cho hai đứa nghe thì Bill đã ngủ say, còn Anna vẫn trằn trọc, bỗng dưng con ngồi phắt dậy hét ầm lên “Con không yêu mẹ đâu, con không yêu Ba đâu, Ba mẹ đi đi…” và cứ hằn học nói như vậy mãi không thôi. Mẹ dỗ dành kiểu gì cũng không được, dụ đọc truyện cho con nghe, dụ mở điện thoại chơi game, dụ nói chuyện như hai người bạn …. Anna đều không đồng ý và không muốn nói chuyện với mẹ. Bình thường là mẹ đã mắng hoặc cho ăn roi rồi đấy, nhưng vì thấy tội 2 ngày không được bên mẹ nên mẹ đã cố kiềm chế để nựng con mà không thành công. Ba quát 1 câu được đà Anna khóc inh ỏi giữa đêm khuya và đùng đùng đi ra khỏi phòng vì bị Ba mắng “khóc thì ra ngoài kia”. Đấy tính chẳng giống ai, cứ khóc mà càng mắng thì càng khóc thảm thương luôn chứ không phải vì mắng mà nín ngay cho. Mẹ lại sót ruột chạy ra bế vào thì đánh mẹ, cào mẹ … ui con gái tôi đanh đá lắm ý, tội mẹ ghê vừa bị bạn nói nào là không yêu, nào là bị đuổi đi, nào là ghét … rồi bị oánh nữa chứ thế mà vẫn bị đuổi tiếp. Mẹ lặng lẽ đi ra khỏi phòng, bạn vội vàng chạy nhanh ào ra ôm chặt chân mẹ và nói “Con xin mẹ đấy, mẹ không được đi, mẹ đừng đi, con không muốn Ba mẹ đi đâu hết” và lúc này mới cho mẹ ôm vào lòng, rồi bạn thổn thức “con xin lỗi mẹ, từ lần sau con không nói thế nữa”. Ba ở ngoài đi vào ôm bạn, bạn lại nức nở thêm lần nữa “con xin lỗi Ba, lần sau con không thế nữa”, nghe con thổn thức nước mắt nhạt nhòa mồm liên tục nói xin lỗi mà mẹ cũng khóc theo. Mẹ biết con cũng ấm ức lắm, không muốn ở nhà mà vắng cả Ba lẫn mẹ đâu, nên hờn dỗi và trút hết ấm ức ra với Ba mẹ.

Mẹ thấy Anna rất đanh đá, mạnh mẽ, quyết đoán và suy nghĩ khá nhiều, một cô bé gần 4 tuổi nhưng luôn tỏ thái độ biểu cảm quan điểm rõ ràng rành mạch, yêu – ghét rõ ràng và rất ngoan. Mẹ tin sau này sẽ có người bạn đồng hành cực kỳ chuẩn nhé :D

Mẹ và Ba không ai nói với ai, cả hai im lặng nhưng chắc chắn trong suy nghĩ ai cũng cảm thấy sẽ không đủ bản lĩnh để tiếp tục cho các con ở nhà nữa đâu :D

Restart ...

Restart ...

Lâu lắm rồi thật sự là lười vô cùng cái việc ngồi viết Nhật ký cho các con, Ba Long thường xuyên nhắc nhở "lâu rồi không thấy em cập nhật nhật ký cho các con nhỉ?" hic biết là Ba nhắc khéo để mẹ chăm hơn, mà cũng có thể Ba nhớ những dòng văn mẹ viết :))

Để khởi động lại việc viết nhật ký những sự kiện đã qua, hôm nay chào 1 tháng mới, từ biệt cái tháng ngâu, cái tháng khiến cả nhà tất bật với việc ông ngoại vào viện cấp cứu, rồi phẫu thuật. Lại nói chuyện đó gia đình Bill cũng xin gửi lời cảm ơn đến các bác ở mãi nửa kia của trái đất đã gọi về động viên và HUG mẹ cháu @Chị Mai, Chị Vân, Chị Hà, Chị Hương, Chị Hằng ..., cảm ơn các bác các cô các chú ở ngay cạnh mẹ cháu  @Chị Nga, Nam, Trang, Tũn, Quý ..., Cảm ơn hội các mẹ Aloheo Sài Gòn, Cảm ơn các mẹ hội Blog hà nội ....Cảm ơn cả nhà trên Mul, trên Face ... đã gửi tình cảm chân thành và tiếp sức cho mẹ Bill. Đúng là trong lúc khó khăn mới cảm được tình cảm chân thành của mọi người, và cũng trong khó khăn mới hiểu được trọn vẹn câu "Chóp lưỡi đầu môi". Muah muah muah... cả nhà thật nhiều nha :))

Bao nhiêu là chuyện để viết, để kể, để khoe và tiếp là chuyện gì đây nhỉ? thôi thì kể chuyện nóng hổi nhất là chuyện của Bill nha. Bill đã nhận thức được rất nhiều chuyện, con cũng đã bắt đầu biết chọn người để làm mẫu, làm thần tượng để mà hâm mộ rồi đấy.

Chuyện thích ở nhà Đẹp thì ai cũng thích, nên chuyện Bill thích không phải là chuyện ngạc nhiên nữa rồi, nhưng vấn đề con thích nhà bác Dương ở Ciputra. Có vài lý do con đưa ra: là con yêu con mèo Cherry của anh Bee, và con thích nhà Bác vì khu nhà bác nhiều hoa lá, có bể bơi để con bơi, con thích nhiều loại hoa để hái hoa tặng mẹ hàng ngày... Con trai yêu lắm nhé, đi đâu có hoa là kiểu gì cũng phải hái 1 bông để tặng mẹ.
Và hôm cuối tuần vừa rồi, Bác đi thi đấu giải tennis, con nghe Ba mẹ nói chuyện với nhau "Nắng thế này mà bác vẫn thi đấu đấy, bác ham lắm", con trai vẫn chơi và nghe loáng thoáng ấy vậy mà vẫn nhớ. Đến giờ ăn tối, vừa ăn vừa ngồi xem tivi:
Mẹ nói với Ba "Anh tắt ti vi cho Bill ăn, sao giờ ăn mà cứ tập trung xem ti vi thế?"
Bill: "Con là con Thùy Dương mà"
Ba mẹ: "Ơ sao lại là con Bác Dương?"
Bill: Vì con ham chơi giống Thùy Dương
Ba mẹ: Hahaha.... poshand rồi
Rồi hôm qua đến nhà Bà Khanh chơi
Bà: Bill càng ngày càng chững chạc, nhìn đàn ông đẹp trai lắm
Bill: Con giống Bác Dương
:)))
Bác Cường: Chân tay Bill nhiều lông nhìn Manly ghê
Bill: Con là con Thùy Dương mà.
......
Cứ được khen là nhận ngay giống Bác, Bác cũng không gần cạnh bên Bill, cũng không vì bác cho Bill đồ chơi hay chiều theo những đòi hỏi của Bill, và Ba mẹ cũng chưa từng nói con giống bác cái này cái kia. Như một sức hút vô hình nào đó lúc nào con cũng hướng về Bác, về anh Bốp anh Bee.

Con trai mẹ lớn thật rồi, rất có chính kiến và bảo vệ suy nghĩ của mình đến cùng. Tuy nhiên vẫn mít nát lắm nhé, cứ ra chỗ đông người, có người lạ là co rúm lại, là lèo nhèo, là thút thít ... Đề nghị con trai mạnh mẽ hơn nữa nha.

Hai con số 1 yêu thương.

Vậy là đã 11 tháng kể từ cái ngày thấp thỏm nằm sợ mưa lụt mà không đi đẻ được ấy.

11 tháng với nhiều cảm xúc khác nhau, lúc được thổi bay cao chạm đến mây và lúc thì hụt hẫng rồi bị đắm chìm xuống sát mặt đất.
11 tháng với những thành tích không đáng kể để mà huyênh hoang với thiên hạ vì cái tài nuôi con kém của mình nên cũng chả có gì để khoe.
11 tháng Anna mang lại cho mẹ những tiếng cười và ngập tràn yêu thương với những điều vô cùng đặc biệt của 1 cô con gái bé nhỏ với sự rạng rỡ tươi tắn của con, với những tiếng cười trong trẻo và ròn rã của con mỗi khi đùa với anh cùng Ba mẹ.
11 tháng con để lại nhiều ấn tượng với những người thân, với 1 Anna còi dí, 1 Anna nhanh nhẹn, 1 Anna với mùi vô cùng đặc trưng (cái này để bác Hương và cậu Hiếu tận hưởng), còn với Ba mẹ thì mê luôn cái mùi ấy roài, hehehe.
11 tháng với 1 bím tóc nhỏ xíu trên đỉnh đầu, với cái môi cong và đôi mắt long lanh vẫn có sự chênh lệch bên to bên bé, hị hị hị ….
11 tháng chỉ với 4 cái răng nhưng không cái gì là không gặm, gi gỉ gì gi cái gì cũng cho vào để mà cắn, mà nếm.
11 tháng đứng vô cùng oai phong lẫm liệt, đứng và nhún theo điệu nhạc.
11 tháng leo trèo nhoay nhoáy từ dưới đất lên giường hoặc lên ghế sofa. Cũng là vì tiếp đất 2 lần với những cái u ở trán nên con tự biết cảnh giác với độ cao. Bò khắp giường nhưng cứ đến sát mép là dừng ngay lập tức và lại quay đít bò vào trong.
11 tháng với 2-3 bước chập chững đầu đời, cái sự kiện này khiến Ba mẹ vô cùng phấn khích nè, nó làm cho mẹ nhảy cẫng lên vì vui sướng.
11 tháng Anna thương mẹ vì thời bão giá nên con tạm biệt bạn Bỉm, tiết kiệm cho mẹ bao nhiêu là xiền nhỉ? Hehehe …. Trước khi đi ngủ có tè 1 lần và đến sáng mới lại tè tiếp, yêu cái chuyện này ghê vì giường mẹ lúc nào cũng khô ráo.
11 tháng mà yêu nấu bếp lắm nhé, cứ chạy ầm ầm vào bếp nào là mở tủ bếp, nào là với lọ nước mắm, với lọ dầu ăn … nhiều lúc khóc theo mẹ, mẹ ném cho cái xoong cái nồi cứ thế mà nghịch là im re luôn. Hehehe… con gái yêu nữ công gia chánh là mẹ duyệt, lớn tí mẹ kèm làm hết việc bếp núc cho mẹ nha (mẹ tính bài lười rồi đấy, khôn nhỉ? Hahaha… nghĩ tới việc có trợ lý bếp núc mà thấy phê quá ta)
11 tháng đanh đá không ai bằng, đòi gì là phải đòi bằng được, thích gì mà không với được hoặc không lấy được là khóc ré lên, hic tính này thì xấu lắm đây, cần phải rèn từ từ vậy. Vẫn thói hư cũ, bực mình là cứ mặt người khác tát thôi, hic giờ cái bàn tay bé xíu mà tát vào mặt mẹ cũng đau lắm nhé, Uhm lớn thêm là ăn roi vào cái tay luôn đó nha.
11 tháng cái miệng cũng luyến thắng nói nhiều (có khi lắm điều giống mẹ), ê a hát hò suốt ngày thôi à. Cái này mẹ khuyến khích con phát huy để nói tròn vành rõ chữ cãi lại mẹ nha.
Nhiều lúc mẹ cứ ngỡ ngàng thấy thời gian trôi đi nhanh, mọi thứ cứ như mới hôm qua thôi thế mà đã gần 1 năm rồi nhỉ? Bao khó khăn, những căng thẳng khiến mẹ stress rồi cũng qua mau, cũng quên mau, cũng không biết vì sao hay trí nhớ của mẹ kém nên cứ quên đi hết nhỉ? Hic không phải vậy đâu nha, vì mỗi ngày con lớn, con có 1 điều mới tặng mẹ, con phát triển về trí tuệ mẹ nhìn thấy được, mặc dù cái nỗi buồn ám ảnh mẹ về cân nặng của con, về việc ăn cứ ngậm bung búng trong mồm của con khiến mẹ lao tâm khổ tứ cũng thật nhiều.
Mẹ luôn mong Anna ăn thật ngoan, thật ngon miệng đừng ngậm mãi trong miệng như vậy nữa là mẹ hạnh phúc trọn vẹn về con, cho mẹ 1 niềm tin đi nhé bé yêu.

Thứ Tư, 20 tháng 8, 2014

18/8/2010 - Nhật ký 1 tháng của Anna

MỘT THÁNG QUA ĐI.


Hình như mẹ đang chạy đua với thời gian hay sao ý nhỉ? ngayđến bản thân mẹ cũng thấy nhanh, mới hôm nào nôn nao chờ đợi con chào đời thếmà quay đi quay lại đã được một tháng rồi. Mang tiếng là bà mẹ của 2 đứa con nhưngnhững ngày đầu chăm con vẫn bỡ ngỡ, vẫn lúng túng và vụng về như lần đầu ý. Cólẽ vì là lo lắng, lúc nào cũng chăm chăm con nên những khác biệt hoặc thay đổinhỏ nhất hơi bất thường là mẹ cũng lo lắng cồn cào và cuống lên tìm hiểu,nghiên cứu.
Lại nhớ ngày thứ 3 khi về nhà, cả ngày không thấy con ị, đitè, trong khi đó con bú mẹ liên tục mà sữa mẹ nhiều chứ có ít gì. Ui giời ơisốt ruột, mẹ vội vàng điện cho hết bác sỹ này đến bác sỹ khác để hỏi, ai cũngbảo không sao kệ bé, vì có khi bé ăn chưa đủ cữ hoặc bé mải ngủ quá. Hic cũngtàm tạm yên tâm và ngồi chờ đợi, và để thỏa lòng mong mỏi của mẹ, buổi tối congái thức liên tục đi tè và ị, mẹ thấy như vậy nhẹ hết cả người. Không chỉ việccon ăn nhiều hay ít mà ngay cả khi con đi vệ sinh như thế nào.... nói chung tấtcả đều là nỗi lo lắng và mong mỏi của mẹ.

Rồi hàng ngày chăm con, mẹ không nhìn thấy sự khác biệt mấy,ai đến mẹ cũng hỏi nhìn bé có khác không? Dù biết chắc chắn con có khác, có lớnnhưng vì lúc nào cũng ngắm, cũng ôm ấp nên làm sao cảm nhận được nhiều chứ nhỉ?Yêu lắm cái khuôn mặt rất nữ tính, cái trán bướng bỉnh, lại bị bò liếm cao nữachứ, có bạn gái nào có cái xoáy tròn ở ngay trên trán không vậy ta? hehehe XuânAn có đấy nhá. Khi ngồi ngắm con ngủ nhìn nụ cười của con sao mà giống Bill thếcơ chứ, rồi mỗi khi con thổn thức trong mơ ôi thương lắm ý nhé. Con gái của mẹngoan hơn anh Bill vì không bắt mẹ thức đêm, trộm vía đêm con ngủ ngoan, nhiềukhi mẹ phải đánh thức con để tu ti mà mải ngủ con cũng không tu ti nhiều. Hàngđêm mẹ vẫn thường xuyên tỉnh giấc để canh, canh xem con có bị ọc sữa ra khănkhông vì con gái mẹ rướn nhiều lắm, cứ rướn là vặn vẹo, văn bên này sang bênkia, cứ mỗi lần như thế chắc chắn con bị ọc ít sữa ra, mẹ sợ sữa ra ướt khăncon bị lạnh nên cứ liên tục phải kiểm tra để thay khăn sữa. Trộm vía ngàn lầncon gái mẹ nhanh lắm nhé, ngoài 20 ngày đã hóng chuyện với mẹ, đôi lúc ê a vớimẹ, rồi cái mắt phản xạ rất nhanh, mẹ di chuyển đồ vật là nhìn theo ngay (mẹ đãquay video ngắn rồi nha).

1 Tháng qua đi, con gái mẹ trộm vía cứng cáp hơn nhưng chắcsữa mẹ không được mát vì thế ngay cả từ khi anh Bill đến con, không ai bụ sữacả. Tháng đầu tiên con gái mẹ lên có 800gr thôi, quả là hơn ít so với các bạncũng như sự mong đợi của mẹ. Nhưng thôi con cứ tu ti thật nhiều để cứng cáp vàmạnh khỏe con gái nhé.